ke toan excel,Hinh nen dep,benh viem xoang,viem mui di ung
Giờ, tôi đã xác định, phần đời còn lại tôi sẽ sống trong trại giam, dù có được về với xã hội đi chăng nữa thì tôi cũng xin được sống thác nơi này, để không đối diện với thực tại là những lời thị phi ác ý, nhất là với chính những đứa con chính tôi đã dứt ruột đẻ ra.
An ninh hình sự cập nhật liên tục vớ các ngày trong tuần
Người chồng khát con trai "chống gậy"
Tôi sinh ra ở một làng quê nghèo của huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An. Tuổi thơ của tôi đã qua rất nhiều tan vỡ, mất mát khi cha mẹ chia tay nhau, tôi sống trong thiếu thốn cả vật chất lẫn tinh thần. Đến năm 1982, tôi lập gia đình khi vừa tròn 19 tuổi. Người đàn ông mà tôi nguyện gắn bó suốt đời là anh Nguyễn Quốc Ngạn, nhiều hơn tôi đến 9 tuổi. Đó là một cuộc hôn nhân không ái tình, thấy đủ tin thì cưới, với lại thời bấy giờ, ba má đặt đâu con ngồi đấy, gái đến tuổi trưởng thành thường được ba má chọn chỗ để gả bán. Nói như thế không có nghĩa là gần 30 năm chung sống với nhau, chúng tôi không hạnh phúc. Ngược lại, tình cảm vợ chồng vẫn mặn nồng, hai vợ chồng vẫn ăn ở, chiều chuộng nhau cũng chẳng khác gì những cặp vợ chồng đã "thề non hẹn biển".
Năm 1983, tôi sinh con gái đầu lòng, niềm hạnh phúc được nhân lên gấp bội. Hồi đó, cuộc sống vợ chồng cũng không mấy là khá giả, tôi lấy chồng sớm nên ở nhà làm ruộng, còn chồng xin đi làm được tại một công ty gạch ở trên đô thị Vinh. Vài năm sau, kinh tế của vợ chồng cũng dần ổn định và có của ăn của để.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét